Showing posts with label Danh thắng miền Tây. Show all posts
Showing posts with label Danh thắng miền Tây. Show all posts

Jul 7, 2014

Sông nước miền Tây chằng chịt xen lẫn vườn cây ăn trái trĩu quả, những cánh đồng lúa bạt ngàn mơn man.Ở đây không chỉ đẹp bởi phong cảnh hữu tình mà còn đẹp bởi những làng nghề truyền thống mà bà con vẫn gìn giữ và phát triển.

Định yên có vựa chiếu to
Lấy chồng xứ Định khỏi lo chiếu nằm


Hai câu thơ mộc mạc ấy đã thấm nhuần trong lòng biết bao thế hệ của người dân làng chiếu. Nhắc đến chiếu ta không thể nhắc đến làng nghề nổi tiếng của xã Định yên, huyện Lấp vò, tỉnh Đồng tháp được công nhận là Di sản văn hoá phi vật thể quốc gia. Từ lâu chiếu luôn gắn liền với đời sống của chúng ta, nó là vật dụng không thể thiếu trong đời sống hằng ngày. Dưới ánh nắng của buổi trưa hè nóng bức, tôi đạp rong ruổi trên những con đường làng, nơi tôi sinh ra và lớn lên, cảm giác thật yên bình.Không có xe cộ hối hả, không có tiếng còi âm ỉ nơi phố xá đông đúc, mà là khung cảnh yên bình của một làng quê thật thanh bình, đúng với tên gọi " Định yên", ổn định và bình yên. Tôi nghe tiếng cọc cạch của khung dệt, các cô, các chị, các mẹ đang ngồi dệt chiếu, họ trò chuyện rom rả, nét mặt vui tươi, trong khoảnh khắc ấy, tôi thấy họ thật đẹp. Dừng xe và bước lại trò chuyện cùng họ, họ rất cởi mở và thân thiện, nhiệt tình hướng dẫn tôi về cách dệt chiếu. Các bạn biết không, để làm ra tấm chiếu, bà con đã bỏ không ít công sức, mồ hôi, trãi qua rất nhiều công đoạn để cho ra một chiếc chiếu đẹp như thế. Nào là chắp trân, nhượm lát, xỏ trân, dệt, bẽ bìa, và phơi nắng... Đôi tay của người thợ dệt luôn nhuốm màu xanh đỏ tím vàng. Cực khổ là thế nhưng bà con ta vẫn yêu thích, gìn giữ và phát triển nó. Tôi yêu biết bao cái làng chiếu ấy, yêu những con người đã làm nên mảnh chiếu góp ích cho đời..

Một vài hình ảnh được chụp bằng chiếc điện thoại Iphone 4s để cảm nhận sự cuộc sống mộc mạc của nghề dệt làng chiếu Định yên quê tôi vào những ngày cuối tháng 4/2014.

Những ghe lác được các cơ sở mua về. Lác là nguyên liệu dùng để dệt chiếu


Sau khi mua đem về nhà những cọng lác xấu sẽ được nhuộm màu để dệt các chiếu bông..Những cọng lác đẹp dùng làm mặt hoặc dệt chiếu bông cờ


Lác được nhuộm xong sẽ đem phơi...đường vào làng chiếu lan tỏa mùi lác mới thơm nồng hai bên đường những bó lác đang phơi nắng được nhuộm nhiều màu sắc sặc sở...


Những chị phụ nữ ngồi bên chiếc máy dệt chiếu chạy cọc cạch dập lác liên hồi nghe như hối hả. Chiếu được dệt bằng máy có giá khoảng 150 ngàn 1 cặp...nếu dệt công thì một chiếc được 7 ngàn,một ngày có thể dệt được ít nhất 10 chiếc..


Hay nét chậm rải trên khung dệt tay của bà cụ..Chiếu dệt tay một ngày dệt 2 đôi (tức 4 chiếc) nhưng giá bán thì rẻ hơn dệt máy vì dập bằng tay nên chiếu mỏng hơn chiếu máy dập.


Sau việc đồng ruộng lúc rảnh rỗi những người đàn ông cũng giúp các dệt chiếu kiếm thêm thu nhập.


Sau khi dệt ra các chiếc chiếu thô sẽ được đem đi phơi nắng


Và được thương lái thu mua các chiếc chiếu thô tại nhà...Người dân chỉ cần ở nhà dệt và khi nào đủ số lượng lơn thì gọi điện thoại sẽ có người lại tới nhà thu mua sản phẩm.


Sau khi mua chiếc thô về với giá 3-4 chục ngàn 1 chiếc tùy loại thì công đoạn tiếp theo là may bìa cho chiếu...một ngày may siêng suốt khoảng 100 chiếc...Đa số họ là những điểm thu gom may xong họ bỏ lại cho những thương lái lớn đem đi các nơi để bán ra thị trường


Công đoạn cuối cùng là kiểm tra sản phẩm và cắt bỏ các chỉ, lác dư.


Chiếu thành phẩm chất đống chờ xuất kho nơi lý tưởng cho trẻ con chơi đùa


Vận chuyển đến các nơi khác bằng đường thủy hoặc đường bộ...thường thì ngta chở chiếu đi các tỉnh thành khác bằng xe tải...mình hên hôm đó có người chở bằng ghe..Nhìn hình nhớ lại bài hát Tình anh bán chiếu.



leduongcusc- Tinhte.vn


Làng chiếu Định Yên - Đồng Tháp

Sông nước miền Tây chằng chịt xen lẫn vườn cây ăn trái trĩu quả, những cánh đồng lúa bạt ngàn mơn man.Ở đây không chỉ đẹp bởi phong cảnh hữu tình mà còn đẹp bởi những làng nghề truyền thống mà bà con vẫn gìn giữ và phát triển.

Định yên có vựa chiếu to
Lấy chồng xứ Định khỏi lo chiếu nằm


Hai câu thơ mộc mạc ấy đã thấm nhuần trong lòng biết bao thế hệ của người dân làng chiếu. Nhắc đến chiếu ta không thể nhắc đến làng nghề nổi tiếng của xã Định yên, huyện Lấp vò, tỉnh Đồng tháp được công nhận là Di sản văn hoá phi vật thể quốc gia. Từ lâu chiếu luôn gắn liền với đời sống của chúng ta, nó là vật dụng không thể thiếu trong đời sống hằng ngày. Dưới ánh nắng của buổi trưa hè nóng bức, tôi đạp rong ruổi trên những con đường làng, nơi tôi sinh ra và lớn lên, cảm giác thật yên bình.Không có xe cộ hối hả, không có tiếng còi âm ỉ nơi phố xá đông đúc, mà là khung cảnh yên bình của một làng quê thật thanh bình, đúng với tên gọi " Định yên", ổn định và bình yên. Tôi nghe tiếng cọc cạch của khung dệt, các cô, các chị, các mẹ đang ngồi dệt chiếu, họ trò chuyện rom rả, nét mặt vui tươi, trong khoảnh khắc ấy, tôi thấy họ thật đẹp. Dừng xe và bước lại trò chuyện cùng họ, họ rất cởi mở và thân thiện, nhiệt tình hướng dẫn tôi về cách dệt chiếu. Các bạn biết không, để làm ra tấm chiếu, bà con đã bỏ không ít công sức, mồ hôi, trãi qua rất nhiều công đoạn để cho ra một chiếc chiếu đẹp như thế. Nào là chắp trân, nhượm lát, xỏ trân, dệt, bẽ bìa, và phơi nắng... Đôi tay của người thợ dệt luôn nhuốm màu xanh đỏ tím vàng. Cực khổ là thế nhưng bà con ta vẫn yêu thích, gìn giữ và phát triển nó. Tôi yêu biết bao cái làng chiếu ấy, yêu những con người đã làm nên mảnh chiếu góp ích cho đời..

Một vài hình ảnh được chụp bằng chiếc điện thoại Iphone 4s để cảm nhận sự cuộc sống mộc mạc của nghề dệt làng chiếu Định yên quê tôi vào những ngày cuối tháng 4/2014.

Những ghe lác được các cơ sở mua về. Lác là nguyên liệu dùng để dệt chiếu


Sau khi mua đem về nhà những cọng lác xấu sẽ được nhuộm màu để dệt các chiếu bông..Những cọng lác đẹp dùng làm mặt hoặc dệt chiếu bông cờ


Lác được nhuộm xong sẽ đem phơi...đường vào làng chiếu lan tỏa mùi lác mới thơm nồng hai bên đường những bó lác đang phơi nắng được nhuộm nhiều màu sắc sặc sở...


Những chị phụ nữ ngồi bên chiếc máy dệt chiếu chạy cọc cạch dập lác liên hồi nghe như hối hả. Chiếu được dệt bằng máy có giá khoảng 150 ngàn 1 cặp...nếu dệt công thì một chiếc được 7 ngàn,một ngày có thể dệt được ít nhất 10 chiếc..


Hay nét chậm rải trên khung dệt tay của bà cụ..Chiếu dệt tay một ngày dệt 2 đôi (tức 4 chiếc) nhưng giá bán thì rẻ hơn dệt máy vì dập bằng tay nên chiếu mỏng hơn chiếu máy dập.


Sau việc đồng ruộng lúc rảnh rỗi những người đàn ông cũng giúp các dệt chiếu kiếm thêm thu nhập.


Sau khi dệt ra các chiếc chiếu thô sẽ được đem đi phơi nắng


Và được thương lái thu mua các chiếc chiếu thô tại nhà...Người dân chỉ cần ở nhà dệt và khi nào đủ số lượng lơn thì gọi điện thoại sẽ có người lại tới nhà thu mua sản phẩm.


Sau khi mua chiếc thô về với giá 3-4 chục ngàn 1 chiếc tùy loại thì công đoạn tiếp theo là may bìa cho chiếu...một ngày may siêng suốt khoảng 100 chiếc...Đa số họ là những điểm thu gom may xong họ bỏ lại cho những thương lái lớn đem đi các nơi để bán ra thị trường


Công đoạn cuối cùng là kiểm tra sản phẩm và cắt bỏ các chỉ, lác dư.


Chiếu thành phẩm chất đống chờ xuất kho nơi lý tưởng cho trẻ con chơi đùa


Vận chuyển đến các nơi khác bằng đường thủy hoặc đường bộ...thường thì ngta chở chiếu đi các tỉnh thành khác bằng xe tải...mình hên hôm đó có người chở bằng ghe..Nhìn hình nhớ lại bài hát Tình anh bán chiếu.



leduongcusc- Tinhte.vn


Dec 12, 2012

Đi khắp sáu huyện, thành phố của tỉnh Trà Vinh, nơi nào ta cũng bắt gặp những xề trái quách bày bán ven đường. Và, rải rác trong sân nhà giữa hai bên lộ là những cây quách thân ốm yếu, khẳng khiu với những chiếc lá giống lá cần thăng cùng những trái thõng xuống thân cành. Tuy nhiên, Cầu Kè mới là “quê hương" của trái quách xứ biển Trà Vinh.

cây quách

Ai lần đầu mới nghe tên trái quách chắc cũng không khỏi tò mò. Tò mò cũng đúng thôi vì loại cây này khá hiếm, không phải vùng nào cũng có. Đã từng nghe nói nhiều nhưng trong chuyến đi miền Tây lần này tôi mới có dịp khám phá quách Trà Vinh.

Người dân ở đây rất tự hào về loại trái cây này không chỉ ở vị thanh ngọt, mát lành mà dường như với họ, hơn nửa thế kỷ qua, trái quách có mặt và trở thành một đặc sản độc đáo, góp phần làm phong phú hơn danh sách trái cây nơi miệt vườn Trà Vinh.

trái quách
trái quách


Hiện nay, cây quách chỉ trồng rải rác trong các phum sóc của người Khmer. Người dân Trà Vinh ưa trái quách mang về trồng, mỗi nhà chỉ vài cây quanh hè lấy bóng mát vá trái. Khách du lịch ngang qua Cầu Kè dễ dàng nhận diện cây quách đứng xen cùng các loại cây ăn trái bởi loại cây nầy thân to, tán rộng, được trồng thành hàng, đặc biệt những trái quách treo lủng lẳng trông như quả bóng nhựa, có nhiều hột nhỏ li ti trên thân màu xám.

Gần giống như trái dừa đã già, không cần nhọc công trèo lên thân cao hái, trái quách khi chín tự rụng xuống đất. Thịt trái quách được bao bọc bởi lớp vỏ cứng nên không dễ gì vỡ ra. Hằng năm cây cho cả trăm quả. Chủ vườn cứ ra gốc cây tha hồ mà nhặt lấy.

Quách mới rụng xuống (vừa chín tới) tuy đã thơm phưng phức nhưng thường người ta để dăm ba bữa, khi quách đã chín mùi, vỏ mềm mới dùng dao xẻ đôi trái, lấy muỗng múc hết ruột quách cho vào ly, thêm đường đánh tan đều, cho đá đã đập nhỏ vào. Đơn giản thế mà lại có được một ly nước thanh mát giải nhiệt. Những ai lần đầu thưởng thức, sẽ khó chịu đôi chút vì chưa quen mùi thơm, vị lạ đặc trưng của quách nhưng uống rồi đến ly thứ hai, thứ ba thì thèm ngay.

trái quách
trái quách


Người sành quách không thể bỏ qua món rượu quách. Ở Trà Vinh, những ai trồng quách bao giờ trong nhà cũng có một thẩu rượu quách. Khi có khách quý hoặc người thân đến thăm thế nào cũng mang ra lai rai vài câu chuyện. Rượu quách không những thơm ngon, người uống nếu theo giờ giấc, liều lượng nhất định thì rượu không những là đặc sản mà còn là vị thuốc bổ, giúp con người ta cường gân cốt, bổ thận, nhuận tràng, dễ tiêu…

Thường người ta dùng rượu gạo hoặc nếp để ngâm. Có nhiều cách pha chế rượu quách. Chọn những quả chín tròn trịa, mặt ngoài không có vết xước hay thủng sâu. Dùng ruột quách ngâm hòa cùng với rượu, hoặc bổ quả quách ra làm những miếng vừa cho vào chum rượu, cũng có thể dùng dao khoét vài lổ trên trái quách rồi để nguyện trái ngâm với rượu. Dù cách nào đi nữa khi thành phẩm rượu phải trong, còn nguyên mùi thơm của quách mới đạt.



Rời xa vùng đất Trà Vinh, có lẽ trong mỗi chúng tôi không chỉ nhớ đến bánh tét Trà Cuốn, bánh canh Bến Có, bún nước lèo,... mà còn nhớ hoài cái hương vị thơm nồng của trái quách nơi đây.

  
Thanh Ly

Trái quách - vị ngon đất giồng

Đi khắp sáu huyện, thành phố của tỉnh Trà Vinh, nơi nào ta cũng bắt gặp những xề trái quách bày bán ven đường. Và, rải rác trong sân nhà giữa hai bên lộ là những cây quách thân ốm yếu, khẳng khiu với những chiếc lá giống lá cần thăng cùng những trái thõng xuống thân cành. Tuy nhiên, Cầu Kè mới là “quê hương" của trái quách xứ biển Trà Vinh.

cây quách

Ai lần đầu mới nghe tên trái quách chắc cũng không khỏi tò mò. Tò mò cũng đúng thôi vì loại cây này khá hiếm, không phải vùng nào cũng có. Đã từng nghe nói nhiều nhưng trong chuyến đi miền Tây lần này tôi mới có dịp khám phá quách Trà Vinh.

Người dân ở đây rất tự hào về loại trái cây này không chỉ ở vị thanh ngọt, mát lành mà dường như với họ, hơn nửa thế kỷ qua, trái quách có mặt và trở thành một đặc sản độc đáo, góp phần làm phong phú hơn danh sách trái cây nơi miệt vườn Trà Vinh.

trái quách
trái quách


Hiện nay, cây quách chỉ trồng rải rác trong các phum sóc của người Khmer. Người dân Trà Vinh ưa trái quách mang về trồng, mỗi nhà chỉ vài cây quanh hè lấy bóng mát vá trái. Khách du lịch ngang qua Cầu Kè dễ dàng nhận diện cây quách đứng xen cùng các loại cây ăn trái bởi loại cây nầy thân to, tán rộng, được trồng thành hàng, đặc biệt những trái quách treo lủng lẳng trông như quả bóng nhựa, có nhiều hột nhỏ li ti trên thân màu xám.

Gần giống như trái dừa đã già, không cần nhọc công trèo lên thân cao hái, trái quách khi chín tự rụng xuống đất. Thịt trái quách được bao bọc bởi lớp vỏ cứng nên không dễ gì vỡ ra. Hằng năm cây cho cả trăm quả. Chủ vườn cứ ra gốc cây tha hồ mà nhặt lấy.

Quách mới rụng xuống (vừa chín tới) tuy đã thơm phưng phức nhưng thường người ta để dăm ba bữa, khi quách đã chín mùi, vỏ mềm mới dùng dao xẻ đôi trái, lấy muỗng múc hết ruột quách cho vào ly, thêm đường đánh tan đều, cho đá đã đập nhỏ vào. Đơn giản thế mà lại có được một ly nước thanh mát giải nhiệt. Những ai lần đầu thưởng thức, sẽ khó chịu đôi chút vì chưa quen mùi thơm, vị lạ đặc trưng của quách nhưng uống rồi đến ly thứ hai, thứ ba thì thèm ngay.

trái quách
trái quách


Người sành quách không thể bỏ qua món rượu quách. Ở Trà Vinh, những ai trồng quách bao giờ trong nhà cũng có một thẩu rượu quách. Khi có khách quý hoặc người thân đến thăm thế nào cũng mang ra lai rai vài câu chuyện. Rượu quách không những thơm ngon, người uống nếu theo giờ giấc, liều lượng nhất định thì rượu không những là đặc sản mà còn là vị thuốc bổ, giúp con người ta cường gân cốt, bổ thận, nhuận tràng, dễ tiêu…

Thường người ta dùng rượu gạo hoặc nếp để ngâm. Có nhiều cách pha chế rượu quách. Chọn những quả chín tròn trịa, mặt ngoài không có vết xước hay thủng sâu. Dùng ruột quách ngâm hòa cùng với rượu, hoặc bổ quả quách ra làm những miếng vừa cho vào chum rượu, cũng có thể dùng dao khoét vài lổ trên trái quách rồi để nguyện trái ngâm với rượu. Dù cách nào đi nữa khi thành phẩm rượu phải trong, còn nguyên mùi thơm của quách mới đạt.



Rời xa vùng đất Trà Vinh, có lẽ trong mỗi chúng tôi không chỉ nhớ đến bánh tét Trà Cuốn, bánh canh Bến Có, bún nước lèo,... mà còn nhớ hoài cái hương vị thơm nồng của trái quách nơi đây.

  
Thanh Ly

Jun 29, 2012

      Nhắc đến Tiền Giang, chúng ta nhấc đến mảnh đất trù phú, những cánh đồng lúa bạt ngàn, những vườn trái cây sum suê, trĩu quả bốn mùa. Và nhấc đến những con người chất phác, thật thà, sống nghĩa tình, thủy chung và đặc biệt rất hiếu khách. 
 
      Tiền Giang là tỉnh vừa thuộc vùng đồng bằng sông Cửu Long, vừa nằm trong vùng kinh tế trọng điểm phía Nam. Tiền Giang là trục giao giao thông huyết mạch nối liền các tỉnh đồng bằng sông Cửu Long với thành phố Hồ Chi Minh và Đông Nam Bộ. Phía Bắc và Đông Bắc giáp Long An và TP. Hồ Chí Minh, phía Tây giáp Đồng Tháp, phía Nam giáp Bến Tre và Vĩnh Long, phía Đông giáp biển Đông. Tiền Giang nằm trải dọc trên bờ Bắc sông Tiền hiền hòa như luôn tươi mát quanh năm. Tiền Giang có địa hình tương đối bằng phẳng, đất phù sa trung tính, ít chua dọc, thích hợp cho nhiều loại giống cây trồng và vật nuôi. Bờ biển dài 32km với hàng ngàn ha bãi bồi ven biển, nhiều lợi thế trong nuôi trồng các loài thủy hải sản (nghêu, tôm, cua…) và phát triển kinh tế biển. Khí hậu Tiền Giang chia làm 2 mùa rõ rệt: mùa khô và mùa mưa.

       Tiền Giang là tỉnh có nhiều tiềm năng về du lịch. Hàng năm, lượng du khách đến hàng năm đều tăng. Thế mạnh của du lịch Tiền Giang chủ yếu nhờ vào các di tích văn hóa lịch sử và sinh thái như: di tích văn hóa Óc Eo, Gò Thành từ thế kỷ I đến thế kỷ VI sau công nguyên); di tích lịch sử Rạch Gầm - Xoài Mút, di tích Ấp Bắc, lũy Pháo Đài; nhiều lăng mộ, đền chùa: lăng Trương Định , lăng Hoàng Gia, lăng Tứ Kiệt, chùa Vĩnh Tràng, chùa Bửu Lâm, chùa Sắc Tứ… các điểm du lịch sinh thái mới được tôn tạo như: vườn cây ăn quả ở cù lao Thới Sơn, Ngũ Hiệp, Trại rắn Đồng Tâm. Những điểm du lịch nổi tiếng ở Tiền Giang mà chúng ta phải kể đến là :

  CHỢ NỔI CÁI BÈ


chợ nổi cái bè

    Vị trí: Chợ nổi Cái Bè thuộc thị trấn Cái Bè, huyện Cái Bè, tỉnh Tiền Giang, nằm ở đoạn sông Tiền Giang giáp ranh giữa ba tỉnh Tiền Giang, Vĩnh Long và Bến Tre.
    Đặc điểm: Chợ Cái Bè là chợ đầu mối lớn nhất ở miền Tây Nam Bộ. Chợ diễn ra trên sông, họp suốt ngày đêm trên quy mô lớn. Hàng hoá rất đa dạng, phong phú. Cái Bè là huyện

Tiền Giang dễ đến khó đi

      Nhắc đến Tiền Giang, chúng ta nhấc đến mảnh đất trù phú, những cánh đồng lúa bạt ngàn, những vườn trái cây sum suê, trĩu quả bốn mùa. Và nhấc đến những con người chất phác, thật thà, sống nghĩa tình, thủy chung và đặc biệt rất hiếu khách. 
 
      Tiền Giang là tỉnh vừa thuộc vùng đồng bằng sông Cửu Long, vừa nằm trong vùng kinh tế trọng điểm phía Nam. Tiền Giang là trục giao giao thông huyết mạch nối liền các tỉnh đồng bằng sông Cửu Long với thành phố Hồ Chi Minh và Đông Nam Bộ. Phía Bắc và Đông Bắc giáp Long An và TP. Hồ Chí Minh, phía Tây giáp Đồng Tháp, phía Nam giáp Bến Tre và Vĩnh Long, phía Đông giáp biển Đông. Tiền Giang nằm trải dọc trên bờ Bắc sông Tiền hiền hòa như luôn tươi mát quanh năm. Tiền Giang có địa hình tương đối bằng phẳng, đất phù sa trung tính, ít chua dọc, thích hợp cho nhiều loại giống cây trồng và vật nuôi. Bờ biển dài 32km với hàng ngàn ha bãi bồi ven biển, nhiều lợi thế trong nuôi trồng các loài thủy hải sản (nghêu, tôm, cua…) và phát triển kinh tế biển. Khí hậu Tiền Giang chia làm 2 mùa rõ rệt: mùa khô và mùa mưa.

       Tiền Giang là tỉnh có nhiều tiềm năng về du lịch. Hàng năm, lượng du khách đến hàng năm đều tăng. Thế mạnh của du lịch Tiền Giang chủ yếu nhờ vào các di tích văn hóa lịch sử và sinh thái như: di tích văn hóa Óc Eo, Gò Thành từ thế kỷ I đến thế kỷ VI sau công nguyên); di tích lịch sử Rạch Gầm - Xoài Mút, di tích Ấp Bắc, lũy Pháo Đài; nhiều lăng mộ, đền chùa: lăng Trương Định , lăng Hoàng Gia, lăng Tứ Kiệt, chùa Vĩnh Tràng, chùa Bửu Lâm, chùa Sắc Tứ… các điểm du lịch sinh thái mới được tôn tạo như: vườn cây ăn quả ở cù lao Thới Sơn, Ngũ Hiệp, Trại rắn Đồng Tâm. Những điểm du lịch nổi tiếng ở Tiền Giang mà chúng ta phải kể đến là :

  CHỢ NỔI CÁI BÈ


chợ nổi cái bè

    Vị trí: Chợ nổi Cái Bè thuộc thị trấn Cái Bè, huyện Cái Bè, tỉnh Tiền Giang, nằm ở đoạn sông Tiền Giang giáp ranh giữa ba tỉnh Tiền Giang, Vĩnh Long và Bến Tre.
    Đặc điểm: Chợ Cái Bè là chợ đầu mối lớn nhất ở miền Tây Nam Bộ. Chợ diễn ra trên sông, họp suốt ngày đêm trên quy mô lớn. Hàng hoá rất đa dạng, phong phú. Cái Bè là huyện

Jun 9, 2012

Nếu vùng đất Đồng Tháp xưa nổi tiếng hoang vu, thì giờ đây dễ hút hồn du khách bởi thiên nhiên lạ mắt và địa danh có một không hai.

Từ đầu năm đến nay, các điểm du lịch ở tỉnh Đồng Tháp đã đón trên 730.000 lượt khách đến tham quan du lịch, trong đó có trên 19.000 lượt khách quốc tế. Tổng doanh thu du lịch của tỉnh đạt 81 tỷ đồng, tăng 18,28% so với cùng kỳ năm trước.

Hái sen ở Đồng Tháp Mười.
Vùng đất Đồng Tháp Mười ngày xưa nổi tiếng hoang vu với lắm bưng, trần, đìa, bàu, với bạt ngàn đưng, lác, năng, sen, súng và lau, sậy,..; là giang sơn của các loài động vật hoang dại như: rắn, rùa, chuột ếch, chim muông, cua, cá sấu.

Giờ đây về thăm Đồng Tháp du khách như trở về với cội nguồn thiên nhiên bởi bầu không khí trong lành, mát mẻ của những cánh đồng lúa phì nhiêu, đi trên những chiếc xuồng ba lá trên sông rạch để đến với khu di tích cụ Phó Bảng Nguyễn Sinh Sắc, đài liệt sĩ, khu di tích Gò Tháp, di tích kiến trúc cổ Kiến An Cung, vườn chim thiên nhiên lạ mắt ở Tháp Mười, vườn sếu quý hiếm ở Tam Nông, khu căn cứ Xẻo Quít, làng hoa kiểng Tân Qui Đông, các vườn cây ăn trái Cao Lãnh, Châu Thành, Lai Vung, Thạnh Hưng...

Khu Di tích cụ Phó bảng Nguyễn Sinh Sắc với diện tích 3,6 ha nằm cạnh ngay trong nội ô của TP.Cao Lãnh.Khu di tích là công trình ghi ơn cụ Nguyễn Sinh Sắc-nguời đã sinh thành ra vị lãnh tụ vĩ đại của dân tộc Việt Nam -chủ tịch Hồ Chí Minh. Công trình được xây dựng được khánh thành ngày 13/12/1977.

Toàn bộ khu di tích chia làm ba khu vực : Khu mộ cụ Phó bảng, nhà sàn Bác Hồ và ao sen. Bên trong khu mộ có nhà trưng bày về cuộc đời của Cụ Nguyễn Sinh Sắc. Tất cả những công trình nơi đây không những được xây dựng rất kỳ công mà còn chứa đựng nhiều ý nghĩa sâu sắc.

Vòm mộ hướng về phía Đông, là một cánh hoa sen cách điệu, có dáng dấp hình bàn tay xoè úp xuống, trên là 9 con rồng cách điệu tượng trưng cho hình ảnh nhân dân đồng bằng sông Cửu Long chở che.

Ngôi mộ cụ Phó bảng được ốp đá hoa cương, núm mộ hình chữ nhật màu xám tro. Phía trước vòm mộ là hồ sen hình ngôi sao năm cánh, giữa hồ sừng sững một đài sen trắng cách điệu cao 6,5 m, tượng trưng cho cuộc đời thanh bạch của cụ Nguyễn Sinh Sắc và cũng là biểu tượng cho quê hương Đồng Tháp yêu quý vươn thẳng giữa lòng Tổ quốc Việt Nam.
Tổ ong trong vườn quốc gia tràm chim.
Bênh cạnh Khu mộ Cụ là Nhà Sàn Bác Hồ được thiết kế đúng theo tỷ lệ với ngôi nhà sàn Bác ở Hà Nội, để cho những người dân ở miền Nam không có điều kiện ra miền Bắc có thể biết được ngôi nhà của Bác.Khung cảnh nơi đây mang lại cho bạn một cảm giác thư thái nhẹ nhõm với hàng trăm loại cây trái, hoa, cây cảnh quý hiếm được bà con địa phương và các tỉnh bạn hiến tặng.
Hằng năm cứ vào ngày 27/10 âm lịch, bà con xa gần ở các nơi hội tụ về đây tồ chức lễ giỗ cụ Phó bảng Nguyễn Sinh Sắc trong không khí trang nghiêm, trọng thể, đông vui như một ngày hội lớn mang đậm bản sắc văn hoá dân tộc.

Cùng với đó ở Đồng Tháp, các điểm du lịch sinh thái ở Đồng Tháp đang ngày càng hấp dẫn khách tham quan do môi trường sinh thái tự nhiên trong lành với rất nhiều loài động vật quý hiếm.

Trong đó phải kể đến Vườn Quốc gia Tràm Chim - Tam Nông đã trở thành khu đất ngập nước có tầm quan trọng quốc tế thứ tư của Việt Nam và là khu Ramsar thứ 2.000 của thế giới.

Nơi đây có cảnh quan thiên nhiên tuyệt đẹp cùng với hệ sinh thái vô cùng phong phú khoảng 130 loài thực vật khác nhau,đồng thời nơi này cũng chính là nơi cư trú của hàng trăm loài động vật có xương sống, hàng chục loài cá và hơn 198 loài chim nước, chiếm khoảng 1/4 số loài chim có ở Việt Nam. Trong số đó có nhiều loài chim quý hiếm trên thế giới như ngan cánh trắng, te vàng, bồ nông, già đãy Java và đặc biệt là sếu cổ trụi, hay còn gọi là sếu đầu đỏ. Chúng được xếp vào sách đỏ thế giới cần được bảo vệ vì đang có nguy cơ tuyệt chủng trên thế giới. Hằng năm từ cuối tháng 12 đến đầu tháng 5 là lúc đàn sếu bay về Tràm Chim cư trú. Đến đây vào thời gian này, bạn sẽ chứng kiến từng đàn sếu đầu đỏ bay về hòa cùng các loài chim khác để kiếm ăn.
Đặc sản trái cây ở vùng sông nước Cửu Long.

Được xem là lá phổi của Đồng Tháp Mười, rừng tràm Gáo Giồng có diện tích khoảng 1.700 ha, trong đó có 250 ha rừng nguyên sinh, với những bưng trấp, lung, bàu đầy sen, súng, lau sậy,... sinh sống và làm tổ quanh năm như : trích mồng đỏ, cồng cộc, le le, diệc, vịt trời… ; nhiều hơn hết vẫn là đàn cò trắng hàng chục nghìn con khiến rừng tràm này được xem là vườn cò lớn nhất hiện nay ở vùng Đồng Tháp Mười.

Vào mùa nước nổi, trên các cánh đồng,hàng nghìn cánh cò trắng bay lượn trên nền tràm xanh tươi tạo thành một khung cảnh ngoạn mục. Còn các lung sen lại là nơi quy tụ hàng nghìn con trích mồng đỏ về đây thư thả nhổ những cọng năn tươi non, thỉnh thoảng cất tiếng gáy kèm theo những vũ điệu tuyệt đẹp.Đến với Gáo Giồng, không những nghe chim hót trên cây, bạn còn được nghe tiếng cá quẫy đuôi mời chào dưới nước.

Thuỷ sản ở đây vô cùng phong phú với nhiều loài cá như cá lóc, cá bông, cá sặc, cá chốt, cá lăng, cá bống, cá nhái… ; đặc biệt là loài cá linh từ Biển Hồ Campuchia vào mỗi mùa nước lên lại lũ lượt kéo về từng đàn đông vui…
Xuồng ba lá hấp dẫn du khách ở Đồng Tháp.

Gáo Giồng đẹp nhất vào mùa nước nổi. Lúc ấy, nước từ sông Mêkông kéo về phủ ngập cánh đồng, biến Gáo Giồng thành một ốc đảo giữa trời nước mênh mông, rực lên màu vàng hoa điên điển, màu tím hoa súng pha lẫn sắc hồng của những cánh sen, màu xanh mướt của rừng tràm.

Đến đây, du khách có thể thưởng thức những món ăn đậm chất Nam Bộ, nhâm nhi rượu đặc sản từ rượu nếp pha với mật ong tràm, ngả mình trên chiếc võng đong đưa, đón những luồng gió mát rượi, bạn sẽ cảm nhận hết sự thanh bình, yên ả nhưng cũng không kém phần độc đáo của khu du lịch sinh thái Gáo Giồng. Theo Ban Quản lý Rừng tràm Gáo Giồng, vườn cò ở Gáo Giồng hiện có số lượng cò trắng lớn nhất ở vùng Đồng Tháp Mười, đặc biệt năm nay có hàng nghìn con cò ốc về sống làm tổ sinh sản - đông nhất từ trước đến nay.
Hệ sinh thái ở Đồng Tháp thiên đường của chim muông cỏ cây...

Cò ốc thuộc họ hạc, tên khoa học là Anastomus oscitans, có trọng lượng từ 1-1,2kg/con, loài này nằm trong sách đỏ Việt Nam vì có nguy cơ tuyệt chủng.Hiện, Ban quản lý đang tăng cường bảo vệ loài chim quý này để phục vụ khách tham quan.

Để phát huy tiềm năng du lịch, tỉnh Đồng Tháp triển khai kế hoạch phát triển du lịch đến năm 2015, với mục tiêu mỗi năm đón 2,1 triệu lượt khách đến tham quan du lịch, trong đó có 47.000 lượt khách quốc tế, 553.000 lượt khách nội địa, 1,5 triệu lượt khách hành hương, doanh thu du lịch đạt 360 tỷ đồng.
(Theo Đất Việt)

Những chốn kỳ thú khó cưỡng ở Đồng Tháp

Nếu vùng đất Đồng Tháp xưa nổi tiếng hoang vu, thì giờ đây dễ hút hồn du khách bởi thiên nhiên lạ mắt và địa danh có một không hai.

Từ đầu năm đến nay, các điểm du lịch ở tỉnh Đồng Tháp đã đón trên 730.000 lượt khách đến tham quan du lịch, trong đó có trên 19.000 lượt khách quốc tế. Tổng doanh thu du lịch của tỉnh đạt 81 tỷ đồng, tăng 18,28% so với cùng kỳ năm trước.

Hái sen ở Đồng Tháp Mười.
Vùng đất Đồng Tháp Mười ngày xưa nổi tiếng hoang vu với lắm bưng, trần, đìa, bàu, với bạt ngàn đưng, lác, năng, sen, súng và lau, sậy,..; là giang sơn của các loài động vật hoang dại như: rắn, rùa, chuột ếch, chim muông, cua, cá sấu.

Giờ đây về thăm Đồng Tháp du khách như trở về với cội nguồn thiên nhiên bởi bầu không khí trong lành, mát mẻ của những cánh đồng lúa phì nhiêu, đi trên những chiếc xuồng ba lá trên sông rạch để đến với khu di tích cụ Phó Bảng Nguyễn Sinh Sắc, đài liệt sĩ, khu di tích Gò Tháp, di tích kiến trúc cổ Kiến An Cung, vườn chim thiên nhiên lạ mắt ở Tháp Mười, vườn sếu quý hiếm ở Tam Nông, khu căn cứ Xẻo Quít, làng hoa kiểng Tân Qui Đông, các vườn cây ăn trái Cao Lãnh, Châu Thành, Lai Vung, Thạnh Hưng...

Khu Di tích cụ Phó bảng Nguyễn Sinh Sắc với diện tích 3,6 ha nằm cạnh ngay trong nội ô của TP.Cao Lãnh.Khu di tích là công trình ghi ơn cụ Nguyễn Sinh Sắc-nguời đã sinh thành ra vị lãnh tụ vĩ đại của dân tộc Việt Nam -chủ tịch Hồ Chí Minh. Công trình được xây dựng được khánh thành ngày 13/12/1977.

Toàn bộ khu di tích chia làm ba khu vực : Khu mộ cụ Phó bảng, nhà sàn Bác Hồ và ao sen. Bên trong khu mộ có nhà trưng bày về cuộc đời của Cụ Nguyễn Sinh Sắc. Tất cả những công trình nơi đây không những được xây dựng rất kỳ công mà còn chứa đựng nhiều ý nghĩa sâu sắc.

Vòm mộ hướng về phía Đông, là một cánh hoa sen cách điệu, có dáng dấp hình bàn tay xoè úp xuống, trên là 9 con rồng cách điệu tượng trưng cho hình ảnh nhân dân đồng bằng sông Cửu Long chở che.

Ngôi mộ cụ Phó bảng được ốp đá hoa cương, núm mộ hình chữ nhật màu xám tro. Phía trước vòm mộ là hồ sen hình ngôi sao năm cánh, giữa hồ sừng sững một đài sen trắng cách điệu cao 6,5 m, tượng trưng cho cuộc đời thanh bạch của cụ Nguyễn Sinh Sắc và cũng là biểu tượng cho quê hương Đồng Tháp yêu quý vươn thẳng giữa lòng Tổ quốc Việt Nam.
Tổ ong trong vườn quốc gia tràm chim.
Bênh cạnh Khu mộ Cụ là Nhà Sàn Bác Hồ được thiết kế đúng theo tỷ lệ với ngôi nhà sàn Bác ở Hà Nội, để cho những người dân ở miền Nam không có điều kiện ra miền Bắc có thể biết được ngôi nhà của Bác.Khung cảnh nơi đây mang lại cho bạn một cảm giác thư thái nhẹ nhõm với hàng trăm loại cây trái, hoa, cây cảnh quý hiếm được bà con địa phương và các tỉnh bạn hiến tặng.
Hằng năm cứ vào ngày 27/10 âm lịch, bà con xa gần ở các nơi hội tụ về đây tồ chức lễ giỗ cụ Phó bảng Nguyễn Sinh Sắc trong không khí trang nghiêm, trọng thể, đông vui như một ngày hội lớn mang đậm bản sắc văn hoá dân tộc.

Cùng với đó ở Đồng Tháp, các điểm du lịch sinh thái ở Đồng Tháp đang ngày càng hấp dẫn khách tham quan do môi trường sinh thái tự nhiên trong lành với rất nhiều loài động vật quý hiếm.

Trong đó phải kể đến Vườn Quốc gia Tràm Chim - Tam Nông đã trở thành khu đất ngập nước có tầm quan trọng quốc tế thứ tư của Việt Nam và là khu Ramsar thứ 2.000 của thế giới.

Nơi đây có cảnh quan thiên nhiên tuyệt đẹp cùng với hệ sinh thái vô cùng phong phú khoảng 130 loài thực vật khác nhau,đồng thời nơi này cũng chính là nơi cư trú của hàng trăm loài động vật có xương sống, hàng chục loài cá và hơn 198 loài chim nước, chiếm khoảng 1/4 số loài chim có ở Việt Nam. Trong số đó có nhiều loài chim quý hiếm trên thế giới như ngan cánh trắng, te vàng, bồ nông, già đãy Java và đặc biệt là sếu cổ trụi, hay còn gọi là sếu đầu đỏ. Chúng được xếp vào sách đỏ thế giới cần được bảo vệ vì đang có nguy cơ tuyệt chủng trên thế giới. Hằng năm từ cuối tháng 12 đến đầu tháng 5 là lúc đàn sếu bay về Tràm Chim cư trú. Đến đây vào thời gian này, bạn sẽ chứng kiến từng đàn sếu đầu đỏ bay về hòa cùng các loài chim khác để kiếm ăn.
Đặc sản trái cây ở vùng sông nước Cửu Long.

Được xem là lá phổi của Đồng Tháp Mười, rừng tràm Gáo Giồng có diện tích khoảng 1.700 ha, trong đó có 250 ha rừng nguyên sinh, với những bưng trấp, lung, bàu đầy sen, súng, lau sậy,... sinh sống và làm tổ quanh năm như : trích mồng đỏ, cồng cộc, le le, diệc, vịt trời… ; nhiều hơn hết vẫn là đàn cò trắng hàng chục nghìn con khiến rừng tràm này được xem là vườn cò lớn nhất hiện nay ở vùng Đồng Tháp Mười.

Vào mùa nước nổi, trên các cánh đồng,hàng nghìn cánh cò trắng bay lượn trên nền tràm xanh tươi tạo thành một khung cảnh ngoạn mục. Còn các lung sen lại là nơi quy tụ hàng nghìn con trích mồng đỏ về đây thư thả nhổ những cọng năn tươi non, thỉnh thoảng cất tiếng gáy kèm theo những vũ điệu tuyệt đẹp.Đến với Gáo Giồng, không những nghe chim hót trên cây, bạn còn được nghe tiếng cá quẫy đuôi mời chào dưới nước.

Thuỷ sản ở đây vô cùng phong phú với nhiều loài cá như cá lóc, cá bông, cá sặc, cá chốt, cá lăng, cá bống, cá nhái… ; đặc biệt là loài cá linh từ Biển Hồ Campuchia vào mỗi mùa nước lên lại lũ lượt kéo về từng đàn đông vui…
Xuồng ba lá hấp dẫn du khách ở Đồng Tháp.

Gáo Giồng đẹp nhất vào mùa nước nổi. Lúc ấy, nước từ sông Mêkông kéo về phủ ngập cánh đồng, biến Gáo Giồng thành một ốc đảo giữa trời nước mênh mông, rực lên màu vàng hoa điên điển, màu tím hoa súng pha lẫn sắc hồng của những cánh sen, màu xanh mướt của rừng tràm.

Đến đây, du khách có thể thưởng thức những món ăn đậm chất Nam Bộ, nhâm nhi rượu đặc sản từ rượu nếp pha với mật ong tràm, ngả mình trên chiếc võng đong đưa, đón những luồng gió mát rượi, bạn sẽ cảm nhận hết sự thanh bình, yên ả nhưng cũng không kém phần độc đáo của khu du lịch sinh thái Gáo Giồng. Theo Ban Quản lý Rừng tràm Gáo Giồng, vườn cò ở Gáo Giồng hiện có số lượng cò trắng lớn nhất ở vùng Đồng Tháp Mười, đặc biệt năm nay có hàng nghìn con cò ốc về sống làm tổ sinh sản - đông nhất từ trước đến nay.
Hệ sinh thái ở Đồng Tháp thiên đường của chim muông cỏ cây...

Cò ốc thuộc họ hạc, tên khoa học là Anastomus oscitans, có trọng lượng từ 1-1,2kg/con, loài này nằm trong sách đỏ Việt Nam vì có nguy cơ tuyệt chủng.Hiện, Ban quản lý đang tăng cường bảo vệ loài chim quý này để phục vụ khách tham quan.

Để phát huy tiềm năng du lịch, tỉnh Đồng Tháp triển khai kế hoạch phát triển du lịch đến năm 2015, với mục tiêu mỗi năm đón 2,1 triệu lượt khách đến tham quan du lịch, trong đó có 47.000 lượt khách quốc tế, 553.000 lượt khách nội địa, 1,5 triệu lượt khách hành hương, doanh thu du lịch đạt 360 tỷ đồng.
(Theo Đất Việt)

May 25, 2012

Lời giới thiệu:
Chào các bạn, đất nước ta 90% là nông nghiệp. Thôn quê Việt nam ẩn chứa nhiều thú vị mà nhiều người vẫn chưa biết. Laonong may mắn sinh ra và lớn lên ở nông thôn Nam bộ nên cũng biết nhiều điều về vùng đất trù phú này.

- Dân gian có câu: " Cu kêu 3 tiếng cu kêu, mau mau tới Tết dựng nêu ăn chè". Hình ảnh chú chim cu gắn liền với sự êm đềm của thôn quê Nam bộ, vậy bạn đã biết gì về chú chim hiền lành này? Bạn có biết tại sao người ta nói những người đi gác (bẩy) cu là ngu?
- Các bạn ăn chuối hàng ngày vậy có biết cây chuối ra sao, trồng thế nào? và nhất là bí quyết chọn mua chuối ngon, không bơm thuốc thế nào?
- Bạn ăn cá hàng ngày vậy bạn có biết cách bắt cá ở nông thôn ra sao? Bạn từng nghe nói cá dưới nước bổng dưng nhảy lên bờ ruộng để rồi nằm đó cho người ta đi ngang ...nhặt?!
- Và nhiều thứ nữa.................
Dân gian ta có câu: Trên đời có 4 cái ngu. Làm mai, lảnh nợ, gác cu, cầm chầu.
Như vậy "gác cu" là cái ngu đứng hàng thứ 3. Mời các bạn cùng laonong đi thực tế, gặp gỡ các "kì nhân" "dị sĩ" chuyên về gác cu để xem họ "ngu" cở nào.

Chuyến đi kì thú:
Để thực hiện phóng sự này, tôi quyết định đi thực tế ở xã Bình Chánh, thuộc huyện Bình Chánh, TPHCM. Xã này tuy gần quốc lộ nhưng vẫn còn nhũng cánh đồng lúa xanh mơn mỡn và những khu vườn cây ăn trái um tùm- Nơi lí tưởng cho chim cu sinh sống.

Xuyên qua những con đường rợp bóng cây, tôi lần theo tiếng chim cu gáy dồn dập, cuối cùng cũng đến được một khu vườn mà trong đó có 1 ngôi nhà khá rộng, nhưng đặc biệt là những tiếng cu gáy dồn dập cú vang lên không ngớt quanh nhà và trên cây.

Nhìn vào tôi thấy có 2 ông lão tuổi độ chừng 50 đang mân mê cái lồng chim. Không bỏ lỡ cơ hội, tôi bước vào làm quen. May mắn cho tôi là 2 lão trông rất hiền từ và hiếu khách khi biết tôi từ TP xuống "nghiên cứu" về gác cu. Một lão nói:" Chú mày đến đây là may mắn quá rồi, thôi vào uống nước nói chuyện."
Tôi mừng như bắt được vàng, đoán rằng chắc chuyến đi này nhất định sẽ thành công. Lúc uống nước tôi quan sát thấy quanh nhà hàng chục chiếc lồng cu treo khắp nơi. Không khí rộn rã với những tiếng cu gáy đây đó.

Ban đầu tôi cứ tưởng 2 lão bẫy cu về bán hay ăn thịt là chính, nhưng qua buổi nói chuyện tôi mới biết rằng dân "ghiền" gài cu chẳng phải mục đích để kiếm sống mà để giải trí. Chiến lợi phẩm họ sẵn sàng biếu không cho những ai mà họ thấy thích. Có lần lão Tr. ( người nhỏ con có râu trong ảnh) có con cu đã nuôi nhiều năm và đã thuần thục, có người trả đến hàng chục triệu cũng không bán nhưng lại sẵn sàng biếu không cho người trong xóm chỉ mỗi lí do đơn giản là thấy người kia thích nuôi cu thật sự.

Càng nghe 2 lão nói tôi càng say mê, qua đó tôi mới biết những thuật ngữ của giới chơi cu mà người ngoài nghe như vịt nghe sấm.
Cu bổi: Là những con cu mới bắt được, rất nhát, thấy người đi qua là cứ chúi vào lồng mà tìm cách thoát thân, bất chấp thương tích do đụng chạm vào lồng.
Cu mồi: Là những con cu đã được huấn luyện thuằn thục, rất dạn người. Chỉ cần nghe tiếng búng tay hay huýt gió của chủ là gáy lên dồn dập.
Nghe trò chuyện tôi càng thán phục 1 lão vì trình độ 2 lão đã đến mức cao siêu. Chỉ cần nghe tiếng gáy là biết con nào hay con nào dở, con nào nhát con nào dạn...

Hai lão chơi cu.
Hai lão chơi cu.

Lồng cu treo khắp nơi quanh nhà.
Lồng cu treo khắp nơi quanh nhà.

Một chú cu mồi.
Một chú cu mồi.

gác cu
Treo trên cây.

cu treo ngoài vườn
Treo cả ngoài vườn.

Gác cu
Cu bổi.

Cu bổi mới bắt được thường được nhốt chung với nhau thế này. Có thể ai xin thì cho, cũng có khi rô ti nhậu, nhưng rất ít khi các bác ấy ăn thịt cu.

Được nghe kể chuyện cu tôi thích thú đến quên cả đói, đến chừng 2 lão mời dùng bữa tôi mới chợt thấy đói, nhưng điều làm tôi khoái chí nhất là 2 lão thấy tôi cũng mê....cu nên gợi ý hôm nào đến đi gài cu thực tế với 2 lão một chuyến.

Về phương pháp bẩy cu thế nào, mời các bạn xem tiếp phóng sự kì sau.
Nguồn: truyenky.vn

Gác cu

Lời giới thiệu:
Chào các bạn, đất nước ta 90% là nông nghiệp. Thôn quê Việt nam ẩn chứa nhiều thú vị mà nhiều người vẫn chưa biết. Laonong may mắn sinh ra và lớn lên ở nông thôn Nam bộ nên cũng biết nhiều điều về vùng đất trù phú này.

- Dân gian có câu: " Cu kêu 3 tiếng cu kêu, mau mau tới Tết dựng nêu ăn chè". Hình ảnh chú chim cu gắn liền với sự êm đềm của thôn quê Nam bộ, vậy bạn đã biết gì về chú chim hiền lành này? Bạn có biết tại sao người ta nói những người đi gác (bẩy) cu là ngu?
- Các bạn ăn chuối hàng ngày vậy có biết cây chuối ra sao, trồng thế nào? và nhất là bí quyết chọn mua chuối ngon, không bơm thuốc thế nào?
- Bạn ăn cá hàng ngày vậy bạn có biết cách bắt cá ở nông thôn ra sao? Bạn từng nghe nói cá dưới nước bổng dưng nhảy lên bờ ruộng để rồi nằm đó cho người ta đi ngang ...nhặt?!
- Và nhiều thứ nữa.................
Dân gian ta có câu: Trên đời có 4 cái ngu. Làm mai, lảnh nợ, gác cu, cầm chầu.
Như vậy "gác cu" là cái ngu đứng hàng thứ 3. Mời các bạn cùng laonong đi thực tế, gặp gỡ các "kì nhân" "dị sĩ" chuyên về gác cu để xem họ "ngu" cở nào.

Chuyến đi kì thú:
Để thực hiện phóng sự này, tôi quyết định đi thực tế ở xã Bình Chánh, thuộc huyện Bình Chánh, TPHCM. Xã này tuy gần quốc lộ nhưng vẫn còn nhũng cánh đồng lúa xanh mơn mỡn và những khu vườn cây ăn trái um tùm- Nơi lí tưởng cho chim cu sinh sống.

Xuyên qua những con đường rợp bóng cây, tôi lần theo tiếng chim cu gáy dồn dập, cuối cùng cũng đến được một khu vườn mà trong đó có 1 ngôi nhà khá rộng, nhưng đặc biệt là những tiếng cu gáy dồn dập cú vang lên không ngớt quanh nhà và trên cây.

Nhìn vào tôi thấy có 2 ông lão tuổi độ chừng 50 đang mân mê cái lồng chim. Không bỏ lỡ cơ hội, tôi bước vào làm quen. May mắn cho tôi là 2 lão trông rất hiền từ và hiếu khách khi biết tôi từ TP xuống "nghiên cứu" về gác cu. Một lão nói:" Chú mày đến đây là may mắn quá rồi, thôi vào uống nước nói chuyện."
Tôi mừng như bắt được vàng, đoán rằng chắc chuyến đi này nhất định sẽ thành công. Lúc uống nước tôi quan sát thấy quanh nhà hàng chục chiếc lồng cu treo khắp nơi. Không khí rộn rã với những tiếng cu gáy đây đó.

Ban đầu tôi cứ tưởng 2 lão bẫy cu về bán hay ăn thịt là chính, nhưng qua buổi nói chuyện tôi mới biết rằng dân "ghiền" gài cu chẳng phải mục đích để kiếm sống mà để giải trí. Chiến lợi phẩm họ sẵn sàng biếu không cho những ai mà họ thấy thích. Có lần lão Tr. ( người nhỏ con có râu trong ảnh) có con cu đã nuôi nhiều năm và đã thuần thục, có người trả đến hàng chục triệu cũng không bán nhưng lại sẵn sàng biếu không cho người trong xóm chỉ mỗi lí do đơn giản là thấy người kia thích nuôi cu thật sự.

Càng nghe 2 lão nói tôi càng say mê, qua đó tôi mới biết những thuật ngữ của giới chơi cu mà người ngoài nghe như vịt nghe sấm.
Cu bổi: Là những con cu mới bắt được, rất nhát, thấy người đi qua là cứ chúi vào lồng mà tìm cách thoát thân, bất chấp thương tích do đụng chạm vào lồng.
Cu mồi: Là những con cu đã được huấn luyện thuằn thục, rất dạn người. Chỉ cần nghe tiếng búng tay hay huýt gió của chủ là gáy lên dồn dập.
Nghe trò chuyện tôi càng thán phục 1 lão vì trình độ 2 lão đã đến mức cao siêu. Chỉ cần nghe tiếng gáy là biết con nào hay con nào dở, con nào nhát con nào dạn...

Hai lão chơi cu.
Hai lão chơi cu.

Lồng cu treo khắp nơi quanh nhà.
Lồng cu treo khắp nơi quanh nhà.

Một chú cu mồi.
Một chú cu mồi.

gác cu
Treo trên cây.

cu treo ngoài vườn
Treo cả ngoài vườn.

Gác cu
Cu bổi.

Cu bổi mới bắt được thường được nhốt chung với nhau thế này. Có thể ai xin thì cho, cũng có khi rô ti nhậu, nhưng rất ít khi các bác ấy ăn thịt cu.

Được nghe kể chuyện cu tôi thích thú đến quên cả đói, đến chừng 2 lão mời dùng bữa tôi mới chợt thấy đói, nhưng điều làm tôi khoái chí nhất là 2 lão thấy tôi cũng mê....cu nên gợi ý hôm nào đến đi gài cu thực tế với 2 lão một chuyến.

Về phương pháp bẩy cu thế nào, mời các bạn xem tiếp phóng sự kì sau.
Nguồn: truyenky.vn